“A Tuyết mau ăn cái này đi! Đứa nhỏ này chắc chắn là ngày thường chăm học lắm nên người cũng gầy thật là gầy!”
Quách lão gia tử xởi lởi gắp lấy một miếng gạch cua đặt vào bát của Diệp Liên Tuyết, đối với đứa cháu dâu này chính là cưng chiều hơn cả cháu ruột.
Kỷ Thương ngồi bên cạnh cô trông thấy một màn này, ánh mắt hơi loé lên một chút sắc thái kì lạ rồi lại thôi.
Quách Thừa Tuyên đến, Diệp Liên Tuyết cũng không hề có chút gì bất ngờ. Cô gật đầu với hắn, còn hắn thì cư nhiên tiến lại chỗ ngồi gần cô rồi ngồi xuống, hoàn toàn đem Kỷ Thương quẳng đi ra sau gáy.
“Không phải hôm nay cháu bận sao? Lại có thời gian về nhà dùng bữa tối thế này?” - Quách lão gia tử hỏi, rồi ông nhìn Diệp Liên Tuyết, ý cười trong mắt ngày càng nồng đậm: “Hay là sợ ông nội bắt nạt phu nhân nhà cháu đây?”
Hắn chỉ cười, thuận tay rót vào ly của Diệp Liên Tuyết một ít nước lọc rồi nói chuyện với ông: “Cháu đâu có sợ gì, huống hồ gì phu nhân của cháu đâu phải ai muốn là có thể bắt nạt được?”
Diệp Liên Tuyết suýt sặc. Cái ngữ điệu gì đây? Hắn đang đề cao cô hay là đang muốn nói kháy cô như thế? Quăng đến cho Quách Thừa Tuyên một ánh nhìn cảnh cáo, mặc kệ hắn đang cao hứng không biết là vì lý do gì
“Giáo sư Kỷ… Việc cậu trong lúc hoạn nạn cứu lấy Di Dung nhà chúng tôi là một chuyện mà Quách gia tôi rất mang ơn. Hôm nay tôi mạn phép mời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455662/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.