Diệp Liên Tuyết đặt xuống bàn một bình trà Long Tĩnh. Cô len lén đưa mắt nhìn sư phụ mình rồi lại xẹt qua Quách Thừa Tuyên, để lại cho hắn một ý tứ cảnh cáo rõ ràng.
Người luôn luôn đứng trên người khác như Quách Thừa Tuyên không hiểu sao lúc bây giờ lại có cảm giác hơi lo lắng. Đây là loại cảm giác lần đầu tiên trong đời hắn có được, áp lực còn hơn là lúc đi đàm phán những hợp đồng thương vụ tiền tỷ nữa.
Không thể trách được hắn, chỉ vừa ba mươi tuổi, đứng trước cỗ khí chất bất phàm này của Từ lão sư thực sự là không ai có thể chống đỡ được. Hắn tỏ ra lo lắng cũng phải thôi, ai mà biết được ông lão trước mắt nhìn thì hiền lành nhưng lại khiến cho hắn cảm thấy nguy hiểm biết bao.
“Con đã phơi thuốc xong chưa?” - Từ lão sư hỏi Diệp Liên Tuyết, ngữ điệu mềm mỏng, thực sự khiến cho Quách Thừa Tuyên phải mở mang tầm mắt.
Đúng thật là ở đây, Diệp Liên Tuyết nhất định không sợ trời không sợ đất. Bà ngoại tuy già nhưng cũng từng là cán bộ đang tuổi hưu trí. Cộng với sư phụ với y thuật cao minh, khí chất bất phàm như thế này thì ai dám động gì đến cô.
Không hiểu sao nhưng Quách Thừa Tuyên chợt có cảm giác như hắn đã đánh giá hơi thấp lão danh y này rồi.
Diệp Liên Tuyết gật gật đầu thay cho câu trả lời của sư phụ. Ông vuốt chòm râu bạc phơ dưới cằm rồi lại nhìn cô: “Xuống dưới bếp trông giúp ta ấm thuốc đang sắc, lát nữa có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/455611/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.