“Cô đi bây giờ mới chịu về sao?”
Vừa gặp Quách Thừa Tuyên làm phiền xong, về đến phòng cũng chẳng yên ổn được với Bạch Ly. Diệp Liên Tuyết tức điên trong người, cực kì không vui ném mạnh chiếc túi xách xuống bàn.
Bạch Ly vừa rồi còn đang đeo tai nghe, vừa thấy Diệp Liên Tuyết về nhà không nhịn được ngứa miệng bồi vào một câu, không ngờ bị cô doạ đến mức miệng vô thức ngậm chặt lại luôn rồi.
Vốn tưởng rằng không châm dầu vào lửa nữa thì Diệp Liên Tuyết cũng sẽ khôi phục lại nguyên trạng dáng vẻ lãnh đạm mặc sự đời như trước, nhưng nào có ngờ được Diệp Liên Tuyết ấy vậy mà lại tìm đến tận chỗ Bạch Ly cùng với vẻ mặt không mấy thân thiện.
“Cô… cô làm sao? Suốt ngày đi ra đường mãi chẳng chịu về, về đến ký túc xá cũng là buổi đêm hôm, không phải vì tôi lo cho anh Thừa Tuyên xử lý rắc rối của cô vất vả…”
Chưa kịp nói hết câu, Bạch Ly lại hoảng hốt khi Diệp Liên Tuyết đập tay thật mạnh xuống bàn thành một tiếng “RẦM” rõ to. Cô ta giật thót mình, đứng trước một Diệp Liên Tuyết cực kì lạ lùng như thế này thực sự có chút sợ sệt cùng với không ngờ tới.
Chẳng phải bình thường Diệp Liên Tuyết có tức giận hay gì cũng đều cực kì lãnh đạm, toàn tỏ vẻ cao ngạo không quan tâm sự đợi hay sao? Bây giờ lại đột nhiên tức giận như thế thực sự là muốn doạ chết cô ta rồi. Cô ta thực sự cũng chưa quên được cái tát ngày hôm ấy của Diệp Liên Tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-ep-buoc-co-vo-than-y-cua-dai-tong-tai/271430/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.