Nhóc ngốc muốn cọ muốn ôm muốn hôn, mỗi ngày vừa nhìn thấy ông xã liền muốn dính lên, ăn đậu hũ của ông xã đến nghiện, Lạc Thi Nhân cũng hết cách chỉ có thể mặc kệ móng heo của nhóc ngốc sờ qua sờ lại.
"Bây giờ không thể ôm." Lạc Thi Nhân ngồi ở ghế sau giải thích với nhóc ngốc đang vươn tay muốn ôm, " quần áo sẽ bị nhăn, lát nữa còn phải lên sân khấu phát biểu, sẽ không đẹp trai."
"Biết rồi ạ." Nhóc ngốc vỗ đệm ghế mềm mại, không để ý mà kéo cổ áo đã được chỉnh thỏa đáng của mình, " ông xã, cổ khó chịu."
"Đừng kéo loạn." Hôm nay hắn mang theo Tiêu Bản Đan cùng tham gia ngày kỉ niệm thường niên của công ty, nhóc ngốc hôm nay hóa trang rất hoạt bát, nhìn như một tiểu thiếu gia vậy, mới một lát liền muốn cứu cái cổ của mình ra khỏi cái nơ, " ngoan một chút, một lát nữa còn phải đi gặp người."
Nhóc ngốc đặt tay xuống, đôi mắt to tròn chuyển động, lén lút sáp tới lặng lẽ hỏi.
"Vậy nếu em ngoan một chút, về nhà có thể hôn không?"
"Em..." Lạc Thi Nhân bị nhóc ngốc quấn lấy cũng hết cách, chỉ có thể đè thấp giọng, " em là một omega nên dè dặt một chút, đừng có cả ngày đều dính lên người khác như vậy."
"Em không tìm người khác." nhóc ngốc đung đưa mũi chân đang đi giày da bóng lộn, " ông xã lại không phải người khác, em chỉ dính lên người ông xã thôi."
"Vậy nếu tôi không phải là ông xã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-cuong-che-cua-nhoc-ngoc/2459381/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.