Edit: Diệp Lưu Cát
"Nếu như vậy, tại sao phải nghĩ nhiều? Ở lại là được."
Trầm Nghệ nhanh chóng cho cô câu trả lời.
Cô làm việc luôn hấp tấp, rất ít khi nghĩ trước nghĩ sau, có người giúp đỡ thật dễ chịu.
"Haha."
Thần Ngàn Ấm cười khẽ hai tiếng:"Mình đã nói chắc chắn cậu sẽ khiến mình ở lại. Nhìn đi, bị mình nói trúng rồi phải không?"
Trầm Nghệ hừ một tiếng, hùng hồn trả lời:"Không phải vì muốn tốt cho cậu sao? Trên thế giới, không có mối quan hệ nào thắng được không gian và thời gian, tình yêu xa khó có thể kéo dài, mà tất nhiên mình không hy vọng cậu vì một lý do nào đó mà bỏ lỡ cuộc hôn nhân vất vả mới có này. Oa, khổ tâm của mình, cậu sao có thể hiểu được."
Trầm Nghệ nói xong, còn ra vẻ ủy khuất ôm ngực gào khóc.
"Phốc"
Thần Ngàn Ấm khóe miệng không tự giác cười lớn, chợt nghe Trầm Nghệ tiếp tục nói:"Mình biết cậu lo lắng, cậu cho rằng đi cửa sau vào Đại học Bắc Kinh sẽ không ngóc đầu lên được sao? Kỳ thật, chuyện này có gì mất mặt đâu? Cậu cũng không phải kém cỏi, vô dụng, ngược lại là người phụ nữ tài năng nổi tiếng. Đại học Bắc Kinh nên cảm thấy vinh dự khi có một sinh viên như cậu. Dù sao, nếu không phải bị đau bụng trong kì thi, mình khẳng định cậu thi tốt hơn bất kì ai."
"Haz, cậu quá đề cao mình."
Thần Ngàn Ấm hơi nhướn mày nói.
"Nào có? Dù sao trong lòng mình, cậu là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-am-ap-33-ngay/2125216/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.