Edit: Diệp Lưu Cát
Tưởng tượng đến cuộc sống sau này rất có thể sẽ bị Thần gia quấy rầy, cô trừng mắt, tức giận:" Cháu cũng đã đủ thảm, chú như thế nào còn khiến cháu tiếp tục vướng mắc vào mấy chuyện này? Rõ ràng chú có thể không cần đem cháu làm tâm điểm."
Đây là lần đầu tiên Thần Ngàn Ấm tức giận với anh, cô tựa như sư tử nhỏ hung dữ đứng ngồi không yên, nhưng rốt cuộc anh lại cảm thấy cô như đang làm nũng không phải tức giận, khuôn mặt ửng hồng vô cùng đáng yêu. Nhịn không được, anh liền đưa tay xoa đầu cô, khuôn mặt không chút giấu giếm cười một cười.
Thần Ngàn Ấm bị tiếng cười của anh làm thiếu chút nữa mất lý trí, khôi phục lại tinh thần, chợt nghe giọng nói trầm ấm:" Đói bụng chưa? Muốn đi ăn?"
"Không đói!"
Thần Ngàn Ấm gỡ tay anh xuống, chỉnh lại tóc, hốc mắt đỏ lên. Cô không hiểu, anh như thế nào lại dịu dàng? Anh căn bản một chút cũng không để ý đến cô, cho nên cũng sẽ không để ý cô có thể bị Thần gia giận cá chém thớt, phải không?
"Không đói cũng đi thôi."
Mộ Diễn Đình trầm giọng nói xong, hướng cửa đi tới. Nhìn bóng lưng cao lớn của anh xa dần, cô cắn môi, cảm thấy hết sức thất vọng. Anh luôn thần bí như vậy, không thể tin được. Mỗi khi cô cố gắng tới gần muốn hiểu rõ anh một chút, lại càng cảm thấy anh như xa dần, giống như hiện tại...
"A"
Thất vọng rời khỏi phòng làm việc, thấy anh đứng ở phía trước thang máy không xa nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-am-ap-33-ngay/115415/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.