Edit: Diệp Lưu Cát
Về phần Thần gia, thực ra trước khi đến bệnh viện, cô vẫn có một chút mơ mộng về gia đình đó. Nhưng những lời nói của mẹ nuôi như gáo nước lạnh tạt vào, để cô nhìn thấu thực tế. Cho nên thay vì trở về nơi không có tình cảm chỉ còn những tính toán, thì cô tốt hơn nên tự lập bên ngoài, ít nhất còn có thể hạnh phúc...
"Chuyện hôn ước tạm thời không đề cập tới, hiện tại cháu về nhà chú."
Âm thanh của anh nhẹ đi, suy nghĩ đem Ngàn Ấm trở về. Cô thế nhưng lại thẳng thắn từ chối:" Đó là nhà của chú, cháu không thích hợp ở lại."
"Chú rất ít về nhà." Mộ Diễn Đình vẫn chưa cảm thấy được không ổn.
Thần Ngàn Ấm vẫn là lắc đầu: "Không cần, chúng ta không phải người thân cũng chẳng phải bạn cũ, cháu quấy rầy chú không tốt."
"Không phải người thân cũng chẳng phải bạn cũ? Cháu xác định như vậy?"
Mộ Diễn Đình khuôn mặt tuấn tú khó chịu dần có chút tức giận. Cô không muốn gả cho Mộ Duệ Trạch, còn cùng anh phân rõ ranh giới, càng làm anh muốn giết người a.
"Cháu... Nói chính là sự thật"
"A..." Anh cười nhạt, vẻ mặt càng lạnh.
Thần Ngàn Ấm môi mấp máy nghĩ muốn giải thích một chút nhưng cuối cùng cũng kiên cường nhịn xuống. Hai người từ đó không nói thêm, bên trong xe không khí như ngột ngạt khiến người ta không thở nổi. Xe đi được một đoạn liền dừng lại trước một khu nhà nhỏ. Đó là nơi cô thuê nhà. Thần Ngàn Ấm ngẩn người, anh xuống xe giúp cô mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nhan-am-ap-33-ngay/115410/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.