"Ca ca!" Trong lúc Diệp Phong kinh ngạc, Hạ Kỳ Lạp hân hoan lao ra, nhảy vào lòng gã. Ôm tấm thân của đối phương, hồi lâu gã vẫn chưa định thần lại.
Gã nãy giờ đoán xem các cường giả mai phục trong thánh sơn giúp họ phá phòng ngự cấm chế là ở đâu ra, nhưng không ngờ là Vu võ di tộc. Không phải gã quên hẳn họ, mà gã không sao ngờ được, chỉ mấy năm mà họ lại xuất hiện nhiều vu hoàng như vậy, xem ra tu luyện Vu võ công pháp đích đích xác xác có chỗ bất phàm.
"Ca ca, Hạ Kỳ Lạp biết ca ca nhất định sẽ đến tìm." Hạ Kỳ Lạp thập phần cao hứng níu tay gã, thân mật dính sát gã như trước. Mấy năm không gặp, vị muội muội như tinh linh này càng lúc càng xinh đẹp, đặc biệt là phong tình đặc biệt dào dạt trên mình cô khiến nhiều võ hoàng suýt rớt tròng.
Diệp Phong cười khổ, lần này gã đế không vì Hạ Kỳ Lạp, bất quá không thể nói ra. Gã đang định hỏi Hạ Kỳ Lạp thật ra là chuyện gì thì đột nhiên cảm giác được sau lưng lạnh buốt, lòng chợt khẩn trương hẳn.
Quả nhiên, lúc gã quay lại thấy Thẩm Lan mỉm cười nhìn Hạ Kỳ Lạp, dáng vẻ đầy mũi của hũ giấm chua, ngữ khí có phần trách móc: "Vị tiểu muội muội này là ai?"
"Đây là Vu võ di tộc mà ta từng nói với muội, bị thánh điện tù cấm tại ngục sơn…" Gã kéo Hạ Kỳ Lạp sang bên để thể hiện hai người không thân mật như thế.
"Trong ngục sơn có Vu võ di tộc thì huynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393514/chuong-565.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.