Không ngoài dự liệu của Diệp Phong. Các võ hoàng ở phía bắc vì lòng riêng tư mà không toàn lực ngăn chặn Hỏa tông, để đối phương đột phá trốn vào thánh sơn. Gã thầm nhớ vụ bất mãn này lại, đợi giải quyết thánh sơn xong, các ngươi sẽ hối hận.
"Minh chủ, hiện tại chúng ta nên làm gì?" Cả toán võ hoàng đều hổ thẹn, Diệp Phong và Tiểu Hôi đều hoàn thành nhiệm vụ, còn họ đông nhất nhưng lại vô dụng. Bất quá họ sợ nhất là bị gã trách phạt.
Giờ gã cũng không còn lòng dạ truy cứu họ không tận lực, quan sát chướng ngại một lúc rồi nheo mắt: "Không biết phòng ngự cấm chế này chắc chắn đến mức nào…"
Một võ hoàng bước lên giới thiệu: "Lúc từ ngục sơn thoát thân, võ hoàng của cả mười bảy ngục phong toàn bộ hợp lực mới phá được chướng ngại này để đi ra. Diệp minh chủ thực lực kinh nhân, hơn cả thánh giai, lão phu thấy phá được chắc không khó."
Diệp Phong từ từ lắc đâu: "Có lẽ công kích của mỗ không kém các vị liên thủ, nhưng lúc trước các vị công kích từ bên trong, mà chướng ngại này mạnh về phái ngoài. Nếu có sức mạnh gấp mấy lần hơn trăm võ hoàng liên thủ thì e khó phá được đạo phòng ngự cấm chế này."
"Các vị tránh ra, để mỗ thử xem sao." Khí tức của gã lại dâng lên, các võ hoàng đều lui xuống, bay đi thật xa, chờ đợi gã hành động.
Khí trường quanh gã rung lên, không gian đầy cảm giác nặng trịch, điểm kỳ diệu của hỗn nguyên lĩnh vực là có thể mô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393511/chuong-562.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.