Vân Châu, trên một ngọn núi cách Trương gia chừng hai mươi dặm, Mộ Dung Yên và đồng bạn đang nóng lòng thương thảo gì đó, đi đi lại lại, lúc thì chụm lại bàn tán, lúc lại tách ra, thần thái khá ủ rũ.
"Mẹ nó chứ, tên khốn đó không dám chính diện giao phong với chúng ta, không thì bọn lão tử nhất định bắt hắn đổi lấy đám tiểu tử Vô Song môn." Ngũ giai võ hoàng hầm hừ.
"Đối phương không dám giao phong với chúng ta, thực lực của chúng ta hơn hắn nhưng tạo nghệ tốc độ của hắn xuất thần nhập hóa, nên chúng ta thi triển toàn lực cũng vị tất hạ được." Lục giai võ hoàng không khách khí bác bỏ.
"Đó mà là không dám chính diện giao phong hả? Chỉ biết tránh né thì là võ hoàng rắm chó gì?"
"Tốc độ cũng là một phần của thực lực, tu luyện được tốc độ như thế, chúng ta đã bắt được hắn lâu rồi." Hai người hiển nhiên rất bực mình, vì một chút chuyện mà cãi nhau mãi.
Sau cùng, Mộ Dung Yên chặn giữa hai người khuyên can: "Được rồi, đừng tranh cãi vô nghĩa nữa, chi bằng dồn tinh lực vào chính sự, xem chúng ta làm cách nào tìm được người Vô Song môn bị tù cầm để cứu ra."
"Tìm thế nào? Tốc độ của lão tiểu tử đó hơn xa bất kỳ người nào trong chúng ta, một khi đả thảo kinh xà, hắn sẽ chặn chúng ta lại rồi người Trương gia phụ trách trông nom nhân cơ hội chuyẩn tù nhân đi thì chúng ta làm gì có cơ hội." Lục giai võ hoàng giải thích.
"Tiếc là Phong loan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393487/chuong-538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.