Diệp Phong phát ra khí trường, khí thế bàng bạc lập tức khiến nhân mã đối phương ở trên không đều ngưng trọng. Tiểu tử này thanh danh vang vọng, quả nhiên không phải hư danh, hoàng cấp khí thế này không kém gì thủ lĩnh của họ - - Thiết Cưu.
Khẽ giậm chân, gã đằng không vút lên, thân hình phiêu dật đứng ở vị trí đối diện, thản nhiên nhìn đối phương.
Một nam tử trong khá thô tháp được hơn mười võ hoàng vây quanh, mặt hắn gân guốc tung hoành như hung thần ác sát, quanh mình ràn rạt khí tức dũng mãnh khiến người khác e sợ. Không cần đoán Diệp Phong cũng biết đó là lão đại Ưng Thứu bang Thiết Cưu.
"Quả nhiên là ngươi, Diệp Phong." Tại Bích Thủy cung, Thiết Cưu từng nhìn thấy Diệp Phong ở xa, chỉ là lúc đó gã kiệt sức, khí tức mong manh, không thể so với hôm nay.
"Là mỗ, các hạ là Thiết Cưu?" Khóe môi nhếch lên, nhạt nhẽo đáp?
"Phong nhi thế nào rồi?" Thiết Cưu hỏi với thái độ kẻ cả?
"Vẫn chưa chết…" Diệp Phong vẫn thản nhiên.
"Ngục sơn chúng hoàng giả đồn rằng dưới thánh giai thì ngươi và Sát Hoàng là hai người có thực lực mạnh nhất đương kim đại lục, đúng không?" Thiết Cưu không cuồng nộ như gã tưởng tượng, chỉ vẻ mặt tỏ ra cuồng ngạo, ngữ khí lại cực kỳ khinh thường.
"Phi dã." Diệp Phong mỉm cười lắc đầu: "Cường giả lợi hại nhất đại luc không phải tại hạ và Sát Hoàng mà là người khác."
Gã muốn nói đến sư phụ, nhưng lời này lọt vào tai Thiết Cưu lại có ý nghĩa khác.
Thử nghĩ xem,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393482/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.