Trong thông đạo hàn diếu, càng đi càng rộng rãi, Diệp Phong và tiểu hỏa đồng đi thêm mấy trăm thước, sau rốt cũng đến một động quật lớn.
Đường kính động quật mấy chục trượng, bên dưới là băng cốc sâu không thấy đáy, theo hình trôn ốc xoáy xuống, tầm nhìn của gã cho thấy băng cốc ít nhất cũng sâu hơn nghìn thước.
Gã từng nghe Thẩm Lan đề cập, băng cốc hình trôn ốc vươn xuống dưới là nơi hạch tâm của hàn đàm, cũng là nguồn cực hàn chi khí lợi hại nhất. Đệ tử Bích Thủy cung tiến nhập hàn diếu nếu đến được đây vẫn có thể quay lại, nhưng một khi vào băng cốc thì trừ tu luyện được kháng tính với cực hàn ra không còn con đường sống nào nữa.
Trong băng cốc, băng vụ trắng xóa khẽ chuyển động, Diệp Phong vẫn loáng thoáng nhìn thấy trên thông đạo ở độ sâu khoảng chục trượng phía dưới rải rác các băng thi là đệ tử Bích Thủy cung, tư thế vẫn cực kỳ sống động, chỉ là sinh cơ đoạn tuyệt nhiều năm.
"Nhất định đây là các đệ tử tu vi chưa đủ, mạo hiểm vào tu luyện hàn băng chân khí nhưng thất bại." Gã thờ dài. Càng xuống dưới số lượng băng thi càng nhiều, chắc Mộc thánh sứ không đặt mẫu thân Thẩm Lan ở ngoài này mà khẳng định ở nơi sâu nhất của hàn diếu.
"Xuống nào." Gã không hề do dự, cùng tiểu hỏa đồng theo thông đạo xoay trôn ốc tiến xuống đáy cốc.
Nguyên lực khí tức lạ lùng vừa xuất hiện tại băng cốc, lập tức khiến cực hàn chi khí xao động. Ở đây không giống với bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393461/chuong-512.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.