Thấy thiếu nữ khả ái như tinh linh này vui vẻ, Diệp Phong khẽ vuốt má cô, thân mật nói: "Một cái tên thôi mà, làm gì mà vui đến thế?"
Hạ Kỳ Lạp hếch cái mũi khả ái lên, ánh mắt trong veo: "Khác chứ, vì ca ca thích cái tên này."
"Ngốc quá." Gã trêu.
"Không gọi muội mà ny tử." Hạ Kỳ Lạp nhe nanh múa vuốt kháng nghị: "Gọi là Hạ Kỳ Lạp!"
"Hảo! Tiểu kỳ lạp! Thế được chưa?" Diệp Phong cười bất lực, nhưng trong lòng gã, có một muội muội như vậy cũng ấm lòng.
Hạ Kỳ Lạp rất bất mãn trước thái độ miễn cưỡng của gã, vênh mặt lên không biết nghĩ gì. Thoáng sau, cô bé đảo mắt, đột nhiên nhón chân lên, làn môi anh đào nhẽ phớt qua má gã, đoạn đỏ mặt nở nụ cười đắc sính.
Diệp Phong ngẩn người, Hạ Kỳ Lạp khẽ nói: "Theo lễ nghi của tộc nhân muội, ca ca nên đáp lại Hạ Kỳ Lạp."
Nói đoạn cô bé ghé sát mặt đến gần gã, đôi mắt đen như hắc trân châu nhắm lại, làn mi lại hấp háy, mí mắt hơi he hé, hiển nhiên lén quan sát phản ứng của gã.
"Lễ nghi gì đây?" Diệp Phong nhìn gương mặt thiếu nữ đỏ lựng lên gần ngay trước mặt, cuống lên hỏi.
"Đó là nghi lễ tộc nhân muội biểu lộ lòng ái mộ người khác. Muội thích ca ca, lẽ nào ca ca không thích muội?" Hạ Kỳ Lạp cười ranh mãnh.
Bất quá gã không cả nghĩ, cấm cố năng lượng trói buộc khí hả đột nhiên dao động đầy quỷ dị. Tuy không ảnh hưởng gì với gã nhưng gã không dám sơ ý, vội dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393434/chuong-484.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.