Đêm. Yên tĩnh.
Đa số tù phạm đang ngủ say, một phần nhỏ tự tu luyện hoặc dưỡng thần.
Đôi mắt lạnh lùng của Công Áp đảo đi đảo lại trên mình tiểu nha đầu ngủ say cạnh Diệp Phong.
Bình thường cô bé vẫn ngủ bên Sát Hoàng, dù hắn gan lớn bằng trời cũng không dám sinh sự. Hôm nay Diệp Phong dạy cô bé nói, cả hai giao đàm hơi muộn, thấy Sát Hoàng đã ngủ rồi nên không quấy nhiễu ông ta.
Công Áp liên tục tính toán: Chỉ cần dùng tốc độ cướp được con nhóc đó, dù Diệp Phong thực lực đến đâu cũng không làm gì được. Hà huống ngục phong còn tù phạm khác, chỉ cần họ thấy Sát Hoàng không can dự là sẽ đứng về phía hắn.
Lùi một bước, vạn nhất… nếu vạn nhất Sát Hoàng ra mặt thì hắn bỏ cuộc cũng đành, đằng nào thần kinh đau đớn của hắn cũng trì độn, bị trọng thương cũng không phải chịu đựng gì ghê gớm.
Nghĩ vậy, hắn quyết định xuất thủ.
Thân hình hắn như điện lướt qua mấy tù phạm, thò tay chụp vào thiếu nữ ngủ trong đống cỏ. Tiểu cô nương hoàn toàn không biết.
Vù, vù, vù. Đột nhiên khóe mắt Công Áp liếc thấy mấy dải kim quang, nỗi sợ hãi thấu xương dâng lên từ đáy lòng.
Hắn cả kinh thất sắc, không dám cướp thiếu nữ nữa mà nhún chân nhảy lướt sang bên.
"Bộp!" Tiếng động khe khẽ vang lên, ba nửa ngón tay ngọ nguậy trên không, tay Công Áp phun máu như suối. Tay phải hắn, trừ ngón cái và ngón út còn nguyên thì ba ngón giữa bị kim quang cắt đứt.
Ngoài xa, ánh mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393431/chuong-481.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.