Tạm thời hóa giải mối uy hiếp từ Sát Hoàng xong, Mộ Dung Yên phải đi tìm hai đồng bạn còn Diệp Phong tiếp tục làm quen với hoàn cảnh và tìm thức ăn. Hai ông cháu hẹn chỗ gặp nhau trong mỗi lần rèn luyện rồi chia tay.
Thời gian rèn luyện một tháng qua rất nhanh. Diệp Phong không tốn nhiều tinh lực vào tìm thức ăn, phần lớn thời gian gã đổ vào tu luyện, chỉ săn một con Cự nham hùng làm chiến lợi phẩm, thành quả như thế đủ rồi.
Từ đầu gã đã phát hiện linh quả và rau cỏ của ngục sơn cung cấp cho thân thể một luồng linh lực rất nhỏ, giúp ích phần nào cho tiến độ tu luyện. Tuy giúp ích rất rất nhỏ nhưng nếu liên tục ăn vào trong thời gian dài thì năng lượng tích lũy được cũng không nhỏ. Thành ra thịt tuy ngon nhưng gã không quan tâm, gã săn Cự nham hùng với mục đích đổi rau quả của tù phạm khác trong ngục phong. So với đi tìm thì thuận tiện hơn nhiều.
Bớt được thời gian tìm linh quả và rau cỏ, gã cứ việc tận tình hưởng thụ lợi ích của việc tu luyện siêu tốc. Mối giao dịch này, tù phạm trong ngục phong số một đều vui vẻ đồng ý.
oOo
Ngày rèn luyện sau cùng, Diệp Phong thuận theo phương hướng của thánh khí trên không, quay về khu vực gần ngục phong số một. Tuyệt đại đa số tù phạm đã về, chỉ còn một hai người nữa tin rằng sẽ nhanh chóng có mặt.
Các tù phạm túm tụm lại khoe khoang thành quả. Kỳ thật họ lấy được số lượng rau quả gần như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393427/chuong-477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.