"Thức ăn ở ngục sơn thiếu thốn lắm sao?" Diệp Phong bất giác sờ lên cổ tay, trong nguyên trạc còn thịt đủ cho mấy ngày, không hiểu có chống chọi được đến lúc rèn luyện bắt đầu chăng.
"Thiếu thì không hẳn nhưng quan trọng là phải đủ thực lực mới lấy được đủ thức ăn." Huyết Ma cười khẽ: "Với thân thủ của Diệp tiểu huynh đệ chắc vấn đề thức ăn không làm khó được."
Diệp Phong gật đầu, gã quan sát tù phạm trong ngục phong số một thì không thấy ai vàng võ, chắc vì ở đây toàn người có thực lực cao siêu.
Tiếp đó sắc mặt Huyết Ma ngưng trọng hẳn, cực kỳ nghiêm túc cảnh cáo: "Trong kỳ rèn luyện, các hạ có thể gặp ba loại địch nhân. Thứ nhất là tù phạm trong ngục phong, bất quá những người này chỉ xung đột với các hạ khi tranh đoạt thức ăn, hơn nữa không uy hiếp đến sinh mạng các hạ. Giữa tù phạm với nhau có quy tắc được mặc nhận là bị đoạt thức ăn chỉ trách mình thực lực không đủ, nhưng nếu sát hại hoặc cố ý trọng thương người khác thì sẽ bị những tù phạm khác liên hợp báo thù."
"Thứ hai, là yêu thú có chiến lực thập phần hung hãn nhưng ít gặp. Tỷ lệ gặp yêu thú trong ngục sơn không cao, chỉ cần tránh mấy điểm trọng yếu là không gặp. Yêu thú ở đây phần lớn là tứ giai, nhưng cũng có cực ít ngũ giai tôn cấp yêu thú, bất hạnh gặp phải thì tẩu vi thượng sách. Nói chung, uy hiếp từ yêu thú với chúng ta không lớn."
Ngữ khí Huyết Ma chậm lại, Diệp Phong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393420/chuong-470.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.