"Tề Sơn! Ngươi định làm gì." Vũ Hân kinh hô, chặn trước mặt Diệp Phong.
"Tiểu tử này khiến ta bêu xấu trước mặt nhiều người như vậy, nếu không giáo huấn hắn thì sao ta nguôi giận được." Tề Sơn mặt méo đi vì hận ý, ánh mắt lạnh tanh.
"Ngươi làm thế là lấy việc công báo thù tư. Nếu bị thánh sứ biết thì ngươi sẽ bị trừng phạt." Vũ Hân không vui, cô đột nhiên thấy nam tử trẻ tuổi tên Diệp Phong này không đáng sợ và đáng ghét như tưởng tượng, thấy Tề Sơn đột ngột nặng tay, cô liền bất mãn.
"Hừ! Chưa hẳn." Tề Sơn cười lạnh: "Cô có biết tiểu tử này vì một nữ nhân mà dám xâm phạm uy nghiêm của Thánh điện, giết một người thộc thánh tộc cấp cao. Tù phạm đại ác như thế, dù ta giết hắn thì thánh sứ cũng không trách tội."
"Y vì một nữ nhân?" Vũ Hân ngạc nhiên.
Tề Sơn khẽ hừ, kể lại chuyện vừa được nghe thánh sứ kể lại cho cô nghe. Lưỡng vị thánh sứ không định tuyên dương ành vi của gã nên chỉ kể qua qua, nên Tề Sơn không hiểu rằng thanh niên bình phàm trước mặt mình trong lúc giao chiến từng lực áp cao giai võ hoàng, thậm chí động thủ với cả thánh giả. Nếu biết, trước khi động thủ tất hắn phải cân nhắc.
Nghe xong việc về gã, đôi mắt to xinh đẹp của cô ánh lên sùng bái, thần tình như thể si mê: "Vì bảo vệ nữ nhân tâm ái của mình mà lấy thân phận nhỏ nhoi khiêu chiến thánh tộc được tôn sùng. Oa, đúng là lãng mạn."
"Nữ nhân ngu ngốc, hắn làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393415/chuong-465.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.