Trong tu luyện thất ở thánh sơn, Diệp Phong đang xếp bằng trầm tư, tuy lưỡng vị thánh sứ hoàn toàn hạn chế hành động của gã nhưng quanh đó thấp thoáng khí tức mấy võ hoàng, hiển nhiên đang nghiêm mật giám sát nhất cử nhất động hành vi của gã.
Thánh sơn tuyển bạt tái vẫn diễn ra hừng hực, những ngày này, lưỡng vị thánh sứ không đến quấy nhiễu gã, càng không cho biết sẽ xử lý vụ gã giết Liệt Diễm nưh thế nào. Bất quá có thể khẳng định, thánh sứ phát thệ trước mặt nhiều người là không bắt gã đền mạng cho Liệt Diễm thì ít nhất tạm thời tính mạng gã không có gì phải lo.
Ba người nắm quyền của Thương gia có đến thăm gã một lần, cũng chỉ khách sáo bề ngoài mấy câu rồi đi ngay. Ai biết được thánh sứ thật ra định thế nào, gã do họ tiến cử, cái chết của Liệt Diễm mà bảo Thương gia không quan hệ gì thì khó chấp nhận. Trong tình huống này, Thương gia tất nhiên không dám quá thân cận với Diệp Phong.
Chỉ có Đông Phương Hồng Diệp không tị hiềm, ngày nào cũng đến bầu bạn với gã.
"Diệp Phong, đệ nói xem lưỡng vị thánh sứ có ý gì? Không tuyên bố xử phạt đệ nhưng lại ngầm hạn chế tự do là sao?" Cô lo lắng.
"Đệ nghĩ… họ đang đợi quyết định của bề trên." Diệp Phong hơi nheo mắt, trong nét thản nhiên chứa nụ cười lạnh.
"Liệt Diễm thuộc thánh tộc cấp cao, chỗ dựa rất vững… Họ sẽ tha cho đệ sao?"
"Đệ không biết. Bất quá Hồng Diệp thư không cần lo, đệ không nguy hiểm tính
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393413/chuong-463.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.