Chỉ cần diệt ba người này, chết rồi đâu còn đối chứng, sau này có phiền phức thì gã cứ chối phắt là xong. Gã chỉ là nhị giai võ tôn, kích sát hai cao giai võ hoàng và thiếu gia được họ bảo vệ thì e thánh giả cũng không tin được.
Diệp Phong liếm môi, mắt ánh lên sát ý kiên định.
"Các ngươi… chuẩn bị chịu chết chưa?" Diệp Phong đạp không lướt tới, thân thể như cự nhân, vung như ý bổng lớn tương xứng, lạnh lùng nhìn đối phương.
"Tên điên, dám mưu giết người thánh tộc ở thánh sơn, nhất định ngươi sẽ phải trả giá đắt." Một hoàng vệ hoảng sợ gào lên.
"Các ngươi đều chết thì ai biết ta giết?" Diệp Phong mỉm cười khinh miệt, khí tức trở nên mạnh mẽ.
Hai hoàng vệ bất chấp tất cả thôi động khí hải, định giãy giụa lần cuối. Cả hai vẫn còn chiến lực cấp võ hoàng, Diệp Phong muốn diệt khẩu không dễ.
"Chết đi." Gã giáng cự bổng xuống, cả hai liều mạng đón đỡ.
Chát, chát!
Hai bóng người bị hất bay, Diệp Phong lắc mình, lúc tái xuất hiện thì tay xách thêm Liệt Diễm đang hôn mê.
"Để ngươi chết đơn giản thế này thì tiện nghi cho người quá." Gã cười lạnh tanh quỷ dị, nguyên nguyên lực dồn vào óc Liệt Diễm thức tỉnh hắn.
"Hả… A! Ngươi… ngươi sao còn chưa chết? Ngươi định làm gì?" Liệt Diễm kinh hãi vạn phần, vừa mở mắt đã thấy rơi vào tay do, bảo sao hắn không sợ?
Hoàng vệ của ta đâu? Sao chúng vẫn chưa giết tên khốn đó.
Liệt Diễm gian nan định thần lại mới nhận ra, hai hoàng vệ đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393407/chuong-457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.