Nghe Diệp Phong nhắc đến mẹ Thẩm Lan, Yêu vương chợt trầm mặc hồi lâu mới thỏe dài, từ từ ngẩng lên: "Đành vậy, thực lực hiện giờ của con có tư cách biết đến một phần lịch sử thật sự của Võ Nguyên đại lục. Tất cả… bắt đầu từ thượng cổ Vu võ nhất tộc."
Gã lặng lẽ đứng bên sư phụ, nghe ông kể lại một đoạn kinh thiên bí mật của Võ Nguyên đại lục mà không còn ai biết.
"Con từng được Vu võ cường giả quán thể truyền thừa nên cũng biết Vu võ nhất tộc vào thời thượng cổ cách đấy mười mấy vạn năm là thế lực thống trị đại lục. Họ xưng là một tộc nhưng kỳ thật có cùng dòng máu với nhân loại. Khác biệt là võ công pháp cực trọng thiên phú nhục thân, yêu cầu rất hà khắc với người tu luyện. Thành ra số lượng của họ so với nhân loại ở đại lục thì rất hiếm, chỉ khoảng một phần trăm."
Gã lặng lẽ gật đầu, võ giả tu luyện, kỳ thật có ngưỡng, nhưng so với Vu võ thì chưa là gì. Võ giả chí ít còn chiếm một phần người nhân khẩu đại lục, còn Vu võ khi xưa chỉ bằng một phần mười võ giả, đủ thấy yêu cầu tu luyện nhục thân hà khắc thế nào. Một khi tu thành Vu võ, thực lực vượt xa võ giả cùng cấp.
"Nhân loại không có tư chất tu luyện Vu võ công pháp, chỉ còn cách dựa vào thể nội khí hải tích tụ nguyên lực, tuy có chút thực lực nhưng so với Vu võ thì kém rất rất xa. Thành ra số lượng Vu võ tuy ít nhưng thống trị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393382/chuong-432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.