Hỏa vẫn tập của Võ Tuyên tuy hung hãn bá đạo nhưng là năng lượng công kích. Hỏa nguyên phát ra không bị khí trường khống chế như lĩnh vực, nên với Hỏa nguyên tinh tủy thì đó đều là hỏa nguyên năng lượng vô chủ, là bổ phẩm tốt nhất của nó.
Nếu lão trực tiếp thao túng hỏa nguyên lĩnh vực tấn công Diệp Phong, dù Hỏa nguyên tinh tủy cũng không thể hút được hỏa nguyên năng lượng đã bị khí trường khống chế. Có thể nói lão đã quyết định sai lâm, khó khăn lắm mới có thể thi triển bí thuật phát ra công kích đã bị hóa giải thành vô hình.
Nhưng hiện giờ chú ý của lão không đặt ở công kích bị hóa giải mà dồn hết lên Hỏa nguyên tinh tủy, cơ hồ nước miếng cũng trào ra.
Vù, vù, vù.
Ba võ hoàng khác thoáng sau đã tới. Diệp Phong bị uy lực của hỏa vẫn tập chấn nhiếp, buộc phải dừng lại hòng đón đỡ, tuy Hỏa nguyên tinh tủy nhanh tay xuất thủ trước, nhưng cơ hội bỏ chạy của gã cũng qua mất. Gã bị ba võ hoàng vây chặt, muốn đột vây không dễ tí nào.
"Tặc tử! Giờ ngươi hết đường rồi. Giao Hỏa nguyên tinh phách và tiên thiên hỏa nguyên ra, có lẽ ta còn cân nhắc tha mạng cho ngươi." Võ Tuyên thu liễm tâm thần, lạnh lùng quát Diệp Phong.
Phát hiện Hỏa nguyên tinh phách, Võ Tuyên không còn bực bội việc Diệp Phong phá hủy Hỏa viêm động nửa. Hỏa mạch tuy quý giá nhưng Hỏa nguyên tinh phách càng khiến lão động lòng hơn. Nếu không nhờ gã đến đó, lão cũng không có cơ hội lấy được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393379/chuong-429.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.