Đối phó lục giai yêu thú, đặc biệt là hỏa linh bản nguyên thú, tôn cấp cường giả không có tác dụng. Lão cũng đâm ra hối hận, ngần ấy tôn giả xông ra uy hiếp Hỏa lân thú đúng là tự lấy đá ghè chân mình.
Diệp Phong bế khí hồi lâu mới nuốt nước bọt lẩm bẩm: "Chiêu này của lão Hỏa được lắm, thu hút được toàn bộ võ hoàng ở chủ phong…"
"Cũng may hoàng cấp cường giả của đối phương đều là hỏa nguyên tu luyện giả, lão Hỏa ứng phó được…" Gã hơi lo lắng nhưng giờ cũng đành mặc kệ, chỉ mong Hỏa lân thú giữ được mình. Đỉnh núi không còn võ hoàng giám thị, gã bạo gan hẳn lên.
Bóng gã thoạt ẩn thoạt hiện giữa đỉnh núi. Tuy thinh không có không ít võ tôn cường giả qua lại nhưng vì vừa rồi Hỏa lân thú quấy loại nên không ai chú ý tuần tra mà tụ lại thảo luận xem yêu thú lớn mật đó sau cùng có kết cục gì. Nhiều người muốn bật cười trước tư thái bị sỉ nhục ban nãy của đồng môn nhưng vì ngại đông người nên cố nhịn.
Gã lao đi như bay, sau cùng cũng đến phía kia của ngọn núi, thị tuyến của đại bộ phận võ tôn bị đỉnh núi che khuất, không thể thấy gã. Nếu không dùng thần niệm quét dò, không thể phát hiện chủ phong có thêm một vị khách không mời.
"Hành động nhất định phải nhanh, không biết lão Hỏa duy trì được bao nhiêu thời gian." Gã trầm mặc lẩm lẩm. Tam nguyên tỏa hỏa trận trên đỉnh tuy lợi hại nhưng gã đã có cách hóa giải. Nếu không có gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393372/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.