Diệp Phong còn chưa kịp đáp thì Hỏa lân thú dưới chân gã đã gầm gừ: "Phong tiểu tử, khách khí với lão tặc Liệt Hỏa tông này làm gì. Mới đây thôi lão thất phu hoàng cấp đó còn huênh hoang cực độ, định cướp vạn niên linh ngọc, giờ chúng ta có hoàng cấp cao thì chúng vội đến xin lỗi. Phì, giả dối khốn kiếp."
Hỏa lân thú thổ ra một ngụm nước bọt bao bọc trong lam diễm lao vào đầu Võ Tuyên. Sắc mặt lão xanh lét nhưng không tiện phát tác, hừ lạnh một tiếng, trước mặt rực lên hỏa quang, đốt nước bọt của nó thành khói.
"Ha ha, vị Hỏa lân yêu tôn nay hơi thẳng tính, Võ tông chủ đừng trách." Hỏa lân thú đóng vai ác thì cần có người đóng vai thiện. Diệp Phong mỉm cười, giả đò khuyên: "Yêu tôn, Võ tông chủ ban nãy cũng giải thích rồi, việc này chỉ là hiểu lầm, xin đừng trách."
Hỏa lân thú lắc đầu, "miễn cưỡng" nói: "Được, việc cướp đoạt linh ngọc, lão tử không thèm tính toán với bọn khốn đó. Nhưng thiên tôn Liệt Hỏa tông lần trước đánh lão tử đau quá, giao hắn ra cho lão tử nhổ ba trăm ngụm thì việc này xong xuôi."
Võ Tuyên trán xì khói đen, Hỏa lân thú này sao lại thô lỗ như vậy? Đừng nói Hồng Thiên Tôn là võ hoàng dự bị của Liệt Hỏa tông, cực kỳ quan trọng, mà là một môn nhân bình thường thì lão cũng không đời nào giao cho nó xử trí. Việc này liên quan đến danh dự của Liệt Hỏa tông.
Lão là nhất tông chi chủ, tự thị thân phận, không thèm để ý đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393369/chuong-419.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.