Hồng Thiên Tôn không biết Diệp Phong định làm gì, nhưng tu vi gã để lộ không đáng gì. Sắc mặt lão sầm xuống: "Ngươi định giở trò gì trước mặt bản tôn?"
Gã cười nhạt, lòng tay có thêm một tấm lệnh bài xám nhạt, bề mặt có một chữ Thương rực rỡ hào quang, năng lượng khí tức nhàn nhạt toát ra, trông cực kỳ bắt mắt.
"Tôn giá, nhận ra vật này chăng?"
"Thương gia cực phẩm Tộc sĩ lệnh?" Con ngươi Hồng Thiên Tôn co rút lại, kêu lên kinh ngạc.
Tộc sĩ lệnh chỉ có nhân vật thật sự quan trọng trong Thương gia mới có, cực phẩm Tộc sĩ lệnh hàm ý người cầm có địa vị cực cao, cơ hồ ngang với tộc trưởng. Dù Tộc sĩ lệnh đơn giản nhất cũng có ý nghĩa vượt xa thất sắc tử kim tạp của gã.
Đối tượng nhận quý tân tạp là người ngoại tộc, mục đích chỉ để lôi kéo đối phương. Còn người cầm Tộc sĩ lệnh là nhân vật có cống hiến cực lớn hoặc được Thương gia vô cùng coi trọng. Thông thường chỉ có người trong tộc mới được hưởng vinh dự này.
"Ngươi là người Thương gia?" Khí thế của Hồng Thiên Tôn hơi ngừng lại, nheo mắt hỏi.
"Việc này không hề quan trọng." Diệp Phong không muốn để lộ quan hệ giữa mình và Thương gia nên lảng sang việc khác: "Mỗ chỉ muốn chứng minh mình không có chỗ nào bất kính với Liệt Hỏa tông. Chỉ lào lão thất phu này, mỗ không giết không được, nên mới mạo phạm, xin quý tông hiểu cho."
Giết người trên địa bàn Liệt Hỏa tông nhưng người bị giết không liên can gì đến họ, việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393360/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.