Diệp Phong và Mộ Dung Tử Thanh vẫn khổ tu trong vạn niên linh trì, còn Mộ Dung gia kìm nén hai năm cũng bắt đầu phản kích.
Trên đỉnh núi chót vót, trước Dược Hổ nhai, từ đây nhìn xuống thấy rõ ràng ba trọng trấn hình xếp hình chữ Phẩm, chướng ngại đầu tiên trong phạm vi thế lực của Âu Dương gia. Mộ Dung Càn và thái thượng trưởng lão đều mặc thanh y, tà áo phất phơ trong gió nhìn về phái địch nhân.
Sau lưng họ còn mấy võ tông thân tín. Quỷ Vô Cực thập phần siêu nhiên đứng gần đó, chức trách của y là hiện trợ Mộ Dung gia khi cần thiết, chứ đến lúc tất yếu thì không xuất thủ.
"Chỉ cần hạ được ba tòa trọng thành Thiên Hổ này thì Âu Dương gia cũng sẽ ba mặt thụ địch như Mộ Dung gia khi xưa." Mộ Dung Càn mỉm cười nói với thái thượng trưởng lão.
Giờ ông ta đã là tam giai võ tôn, tuy kém thái thượng trưởng lão một bậc nhưng còn có thể tiếp tục tiến bộ, trong khi thái thượng trưởng lão đã đạt tới cực hạn. Sau cùng chức tộc trưởng của ông ta không còn bị kìm kẹp gì nữa. Tuy thái thượng trưởng lão một lòng trung với Mộ Dung gia, nhưng thế lực mạnh mẽ nào cũng cần một tộc trưởng có thể một mình chèo chống. Thực lực quyết định địa vị, đó là chân lý bất biến ở Võ Nguyên đại lục.
Thái thượng trưởng lão Mộ Dung Bác Xuyên hơi thi lễ, mỉm cười nói: "Âu Dương đồng minh hai năm nay chỉ còn cái danh. Trừ các thế lực bị Vô Song môn diệt, phần lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393352/chuong-402.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.