"Vù! Vù!"
Diệp Phong liên tục thi triển ngự khí Thần thông thuật, lăng không quay lại vách đá.
Gã giơ quyền đầu lên nhìn vết thương cháy đen vì vừa đánh trúng đầu Hỏa lân thú, đôi mi rậm nhíu chặt lại.
Hỏa lân thú này quá mạnh. Lần này tuy gã lợi dụng đối phương khinh thị mà đánh cho nó không kịp trở tay, nhưng khi nó lãnh tĩnh lại sẽ biết rằng gã không đủ sức uy hiếp như tưởng tượng.
Lợi dụng chân kim nguyên lực thi triển Tru thần tiễn cũng chỉ miễn cưỡng phá được năng lượng hộ giáp và lố vảy cứng rắn của Hỏa lân thú, nhưng muốn tạo thành vết thương trí mạng cho nó thì rất khó. Nó nếm đòn lần này rồi, muốn dùng Tru Thần cung đả thương nó lần nữa không dễ chút nào.
"Xem ra… chỉ còn cách sử dụng Cố nguyên hoàn." Hỏa lân thú là ngũ giai yêu thú đỉnh nhọn, Cố nguyên hoàn cấm cố nó được bao lâu thì gã không nắm chắc. Nhưng để đoạt được vạn niên linh ngọc tinh hoa, dù thế nào cũng phải thử một phen.
Gã tạm lui về địa điểm ước đinh sẵn, đợi Quỷ Vô Cực đến…
Mấy hôm sau khí tức của y xuất hiện trên không. Gã hú vang gấp rút, hấp dẫn y tới.
"Quỷ lão, Lý Ngọc và Diệp tộc trưởng đã an toàn rời Vân Châu chưa?"
"Tiểu Phong cứ yên tâm, lão phu đưa họ rời Vân Châu xong còn quay lại điều tra. Trương Bất Bại chắc chắn không bám theo." Quỷ Vô Cực khẳng định.
"Vậy thì tốt. Trừ Trương Bất Bại, với thực lực của họ chắc không gặp phiền nhiễu gì." Vô Song
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393339/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.