"Diệp Phong, muội biết thái thượng trưởng lão một lòng lo cho Mộ Dung gia. Huynh đừng trách người nữa." Thấy thái thượng trưởng lão cúi đầu hối hận, những ấm ức chất chứa trong lòng Tử Thanh được rũ hết.
Có gì so được với niềm hạnh phúc sau bao lâu kiên trì chờ đợi lại được báo đáp? Lòng cô ấm áp, chứa chan cảm động, nhìn gã đầy thâm tình, tất cả không cần nói ra bằng lời.
"Khụ." Mộ Dung Càn chen lời. Thái thượng trưởng lão là cây cột chống trời của Mộ Dung gia, nếu bị gã đả kích quá mức thì không ổn.
"Diệp Phong, dù thế nào hiện tại mục tiêu của Mộ Dung gia và cậu giống nhau, là đối phó Âu Dương gia. Không hiểu cậu nghĩ sau về việc này?" Mộ Dung Càn chuyển chủ đề.
"Chân chính uy hiếp đến Mộ Dung gia kỳ thật là hai võ tôn Âu Dương Võ Quốc và Âu Dương Vị Minh. Bất quá, tại hạ muốn hỏi tộc trưởng, Mộ Dung gia định giải mối nguy nhất thời hay kiến lập cơ nghiệp truyền thừa cho hậu thế?" Diệp Phong vốn chỉ định giáo huấn sơ sơ thái thượng trưởng lão, nên nhanh chóng đi vào chính đề.
"Thế là thế nào?" Thái thượng trưởng lão rúng động, hiển nhiên nghe ra vấn đề.
"Nếu chỉ giải mối nguy nhất thời thì đơn giản lắm. Giết Âu Dương Võ Quốc và Âu Dương Vị Minh, Âu Dương gia tất nhiên không còn uy hiếp được Mộ Dung gia." Diệp Phong thản nhiên: "Nhưng nếu kiến lập cơ nghiệp truyền thừa cho hậu thế thì Mộ Dung gia phải tự mạnh lên trước. Chỉ khi có thực lực khiến địch nhân không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393330/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.