Hiện giờ chúng đang ở trên đất của Mộ Dung gia, Âu Dương gia không điều động cao thủ đến mai phục nên luận thực lực, Mộ Dung gia chiếm ưu thế thấy rõ. Có điều không có những gì Diệp Phong nói, Âu Dương Võ Quốc nhất định không hề do dự cứu người ngay. Võ tôn không chỉ có ưu thế phi hành mà có thể khống chế thiên địa năng lượng, võ công thông thường không uy hiếp được họ.
Dù cứu được người hay không, ít nhất Âu Dương Võ Quốc và Âu Dương Vị Minh không dám mạo hiểm.
Lĩnh giáo Tru Thần cung rồi, hắn biết Diệp Phong với cây cung này có năng lực trọng thương hoặc giết chết hắn. Nếu gã nhân lúc bốn võ tôn giao chiến mà tập kích thì hai võ tôn Âu Dương gia đứng trước nguy cơ mất mạng.
Mạo hiểm để cứu mấy tiểu lâu la của các thế lực phụ thuộc, mối làm ăn này không bao giờ Âu Dương Võ Quốc chọn.
Các thế lực bên dưới thấy lão không động lòng, đều thầm lạnh buốt cõi lòng.
"Đồ nhi! Công tử không thể giết Đồ nhi." Trong đám đông, đầu não một thế lực đột nhiên lao ra. Trong năm người bị Quỷ lão bắt có huyết mạch duy nhất của hắn.
Hai cha con đều xấu xí như nhau, nên Diệp Phong không cần phí công cũng nhận ra nhi tử của người lao lên.
"Ngươi muốn ta không giết là ta không giết sao?" Diệp Phong hừ lạnh.
Hắn cực kỳ hối hận, chỉ biết cầu xin: "Diệp công tử, chỉ cần công tử tha cho tiểu nhi, Nhạc mỗ nguyện ý trả bất kỳ giá nào."
Gã động tâm niệm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393328/chuong-378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.