"Hảo! Hảo! Ngươi được lắm." Thái thượng trưởng lão nhân nhượng một bước, gằn giọng: "Ta chờ xem tên phản đồ ngươi sau cùng sẽ thế nào."
Âu Dương Vị Minh tối kỵ bị gọi là phản đồ, sắc mặt sầm xuống đáp: "Dù lão phu có kết quả gì thì Mộ Dung gia cũng không có cơ hội nhìn thấy."
Không khí ngập ngụa địch ý, hai võ tôn cùng thu lại khí thế.
"Tỷ võ tiếp tục!" Mộ Dung Càn ngầm nuốt giận, tuyên bố.
Lần tỷ võ chiêu thân này không phải cứ có thực lực áp đảo quần hùng là sẽ giành được Mộ Dung Tử Thanh. Mấy thanh niên sau cùng sẽ do chính Tử Thanh chọn nên dù ác hán có được một suất cũng không quan trọng, nhưng mặt mũi Mộ Dung gia coi như bị vả một cái đích đáng.
"Không ai ứng chiến, tức là lão tử thắng lợi vô điều kiện?" Ác hán cười vang, đắc ý lấy một tấm ngọc bài trước mắt tất cả.
Ngay lúc Mộ Dung gia thở phào cho rằng mọi sự đã qua thì dưới đài xuất hiện một người.
Một tên lùn cao không đầy bốn thước, chỉ đến eo người thường, dáng vẻ cực kỳ nhăn nhở, mắt chuột miệng nhọn đầy gian tà.
Hắn là lục giai võ sư, thoạt nhìn quả thật chưa quá ba mươi. Hắn xuất hiện lại tạo thành xôn xao.
Một vài con cháu thế gia được mời đến, thực lực cao nhất cũng chỉ là trung giai võ sư. Giờ Âu Dương gia không biết tìm đâu ra những võ giả quái dị không chỉ về diện mạo mà thực lực cũng cao hơn người đến chiêu thân. Nếu còn vài ba đối tượng như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393323/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.