"Trước đây cậu chẳng bảo dùng võ lực là hành vi của kẻ dã man sao?" Quỷ Vô Cực trợn tròng trắng, lời Diệp Phong chẳng phải có ý là sẽ bắt nạt Hắc Mịch bang sao?
"Tại hạ không bảo là dùng võ lực." Diệp Phong nháy mắt: "Tại hạ chỉ muốn mượn hai gian phòng khách của Hắc Mịch bang mà thôi."
"Cậu cho rằng chúng sẽ nhường?" Quỷ Vô Cực buồn bực, lẽ nào lại đoán sai tâm tư gã.
"Chúng chắc cũng biết nói lý lẽ chứ." Gã cười nhạt.
"Chắc thế…"
Diệp Phong nghênh ngang đi đến trước khách điếm, hai cao giai võ sư đứng ở cửa liền nghiêm mặt hung hăng ngăn lại quát: "Xú tiểu tử ở đâu hả, chỗ này là của Hắc Mịch bang, biết điều thì cút mau."
"Mỗ muốn nói chuyện với bang chủ các vị, về việc tá túc tại khách phòng của quý bang." Gã bỏ qua thái độ của đối phương, thản nhiên nói.
Hai võ sư ngạc nhiên rồi nổi giận: "Tiểu tử, ngươi ngứa ngáy da thịt rồi nên dám đến tiêu khiển bản đại gia hả!"
Vù. Một võ sư tung thiết quyền, không khí rít lên đùng đục, đám đông quanh đó còn chưa tản đi, không ít người tỏ ra thương xót, tựa hồ tiếc cho sự ngu xuẩn của Diệp Phong.
Diệp Phong lách người, nhẹ nhàng tránh khỏi công kích, thần thái vẫn thản nhiên, nói khẽ: "Lẽ nào các vị không vào thông báo hộ một tiếng?"
"Thông báo cái đầu ngươi." Một võ sư khác tỏ ra khinh bỉ, quát to vung hai tay chụp vào vai Diệp Phong như chớp. Thời cơ và phương vị công kích mà hắn chọn đều thập phần tinh diệu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393319/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.