Huyền băng nổi trên mặt hồ tuy khá lớn nhưng chỉ với cá nhân mà thôi, còn mấy trăm người túa ra như ong vỡ tổ, đồng thời xông lên hơn mười tảng huyền băng gần bờ hồ thì tảng nào cũng lúc nhúc người. Băng nổi thì sao chịu nổi trọng lượng đó? Huyền băng nhất thời nghiêng ngả, người người ngã nhào, vô số kẻ cầu thân rơi xuống nước.
Tõm! Tõm!...
"A, lạnh quá." Tiếng ré thảm thiết từ trong hồ vang lên, quanh đó rực sáng, chúng nhân toàn lực vận nguyên lực bảo vệ, vội vàng nhảy lên mặt huyền băng.
Kẻ có thực lực mạnh hơn liên tục điểm chân lướt lên, tránh tranh đoạt chỗ đứng hữu hạn trên huyền băng. Thực lực kém hơn thì tụm lại, tiếp tục có một nhóm nữa rơi xuống hồ.
Vở kịch này kéo dài hơn mười phút mới dừng vì thiếu người. Nữ tử Bích Thủy cung đều mỉm cười như thể đã quen, ánh mắt nhìn mấy chục người vẫn đứng trên bờ, ngầm tỏ vẻ khen ngợi.
Đi trên Bách lý Huyền Băng đạo, so kè với nhau không phải tốc độ và là sức bền. Tốc độ không thể hiện tu vi của một người mà liên quan mật thiết đến tu luyện khí hải nguyên lực và thân pháp võ kỹ. Nhưng sức bền là tiêu chí quan trọng để phán đoán tu vi cụ thể của một người.
Nên thời gian mà Bích Thủy cung hạn định rất thoải mái, tới bốn canh giờ. Đường sá bình thường, với tốc độ bình quân của sơ giai võ sư thì một trăm hai mươi dặm chỉ mất hai canh giờ. Tuy Huyền Băng đạo ảnh hưởng tới tốc độ nhưng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393281/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.