Trên đại lộ rộng rãi bằng phẳng, một cỗ xe lớn lao vút đi, phía trước xe là ba con dã thú - - Hắc phong ngưu to lớn.
Hắc phong ngưu tuy không phải yêu thú nhưng rất khỏe, có thể cõng ngàn cân đi suốt ngàn dặm, kéo một cỗ xe tất không thành vấn đề. Tốc độ cỗ xe tuy không bằng một võ sư toàn lực lao đi nhưng sức bền hơn hẳn. Dù võ tông cường giả mà toàn lực lao đi cũng chỉ duy trì được hai canh giờ là phải nghỉ ngơi hồi phục nguyên lực. Đi Đông thắng Thần châu phải vượt mấy ngàn dặm, tất nhiên không thể chỉ dựa vào cước lực.
Hắc phong ngưu xa là công cụ đi đường tiết kiệm tinh lực và thời gian hơn hết. Bề ngoài cỗ xe không có gì đặc biệt do người ngồi trên xe không muốn gây chú ý. Trong xe có tám người, chính thị bốn thanh niên và tùy tùng và không nghe ngóng tin tức ở tửu lâu.
"Thiếu gia! Đằng sau có một tiểu tử trông giống dung binh bám theo đã hai ngày. Hôm qua lão phu quan sát thấy y chọn khách điếm nghỉ chân cũng cùng với chúng ta. Lão phu hoài nghi y có mưu đồ gì đó." Võ tông cường giả ngồi sau lưng thanh niên họ Tần đột nhiên lên tiếng.
"Tần tông lão nói đến thanh niên ở đằng sau?" Vén rèm xe phía sau lên, chúng nhân thoáng thấy một thân ảnh cách chừng hai, ba trăm thước. Tốc độ của thân ảnh không nhanh không chậm, giữ ngang bằng với cỗ xe.
"Chính là người này."
"Y không có vật cưỡi, chỉ dựa vào cước lực sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393263/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.