"Vô Song môn? Ý nghĩa là gì?" Chúng nhân đều cười, không cho rằng Diệp Phong chỉ mượn tên Liệt Vô Song ra sử dụng tùy ý.
"Vô song, thiên hạ vô song! Tông phái chúng ta lập ta là duy nhất ở đại lục, đương nhiên thiên hạ vô song! Song môn hàm ý tông phái có hai lực lượng, chữ Vô hàm ý giữa song môn không có khoảng cách, đồng nhất với nhau. Dù song môn cũng là "vô" song môn." Diệp Phong giải thích khiến chúng nhân gật đầu lia lịa, quả nhiên ý nghĩa bất phàm!
"Quyết định vậy đi. Giờ chúng ta đều là thành viên Vô Song môn. Vô Song môn cử thế vô song, vạn tuế!" Lý Ngọc hô đầu tiên.
"Vô Song môn cử thế vô song, vạn tuế!" Tiếng hô vang vọng đến mây cao, quan trùm cả Mộ Quang thành.
Liệt Vô Song, Lý Ngọc, Lăng Vân, cùng Diệp Thừa Thiên và Diệp gia đại trưởng lão thăng lên chức vụ trưởng lão. Tông chủ Diệp Phong về lý thì không có quyền hạn cao hơn trưởng lão nhưng với uy vọng và địa vị trong lòng chúng nhân của gã không ai thay thế được. Quyền thống trị có lẽ tông chủ sau này không có nhưng với gã, khẳng định là có.
Gã nói một, năm trưởng lão không bao giờ nói hai. Người sáng lập, vô hình trung luôn có một số đặc quyền.
oOo
"Diệp Phong, hiện giờ địa bàn Lục Lâm bang đang rối loạn, tam đại thế lực tuy đồng ý đàm phán thương nghị với chúng ta nhưng đã ngầm phái người khống chế địa bàn gần mình. Chúng ta có nên phản ứng chăng?" Quyết định thành lập Vô Song môn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393260/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.