Nhát kiếm im lìm, thậm chí hai người bị thân kiếm lướt qua còn không phát giác. Một trung niên gầy gò ăn vận y phục Lục Lâm bang, mặt mũi lạnh tanh, thân hình như quỷ mị xẹt tới, hắc ảnh loáng qua trên không, đến sau lưng Diệp Phong.
Được rồi. Người này mừng thầm, kiếm của hắn xuyên qua đích kim nguyên thứ giáp của Diệp Phong vốn đã mỏng dính, chạm vào da gã.
Keng. Mũi kiếm và da thịt chạm nhau, không vang lên tiếng đùng đục như hắn tưởng mà vang vọng, tay hắn cảm giác rõ trở lực hùng hậu, không tiến lên nổi nửa phân.
Mắt hắn đầy kinh ngạc, nhìn vào mũi kiếm đâm vào chưa đầy một đốt ngón tay là không thể tiến thêm nữa thì trở nên kinh hoàng. Hắn hiểu rõ uy lực nhát đâm này hơn ai hết, thậm chí hắn từng dùng nhát kiếm này ám sát thành công tứ giai võ tông! Ban nãy hắn quan sát rõ ràng trận chiến giữa Diệp Phong và Tô Chiến Thiên, biết thiếu niên này có chiến lực không kém hơn tứ giai võ tông.
Nhưng đó chỉ là uy năng do võ kỹ mang lại. Hắn tin rằng nếu mình đột ngột đánh lén thành công thì dù là cao giai võ tông cũng tuyệt đối không thoát được nhát kiếm. Chỉ là cảm ứng của cao giai võ tông quá sắc bén, còn hắn xưa nay vốn cẩn thận nên chưa từng nhận nhiệm vụ nguy hiểm như ám sát cao giai võ tông.
Nhưng thiếu niên này chỉ cần dựa vào nguyên lực hòa vào nhục thân cũng chặn được nhát kiếm kinh hồn đó. Thật không tưởng tượng được. Khí hải của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393257/chuong-307.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.