"Ba vị muốn bức bách Tô mỗ đến đường cùng hả?" Tô Chiến Thiên tỏ vẻ cực kỳ khó coi.
"Tô bang chủ sai rồi, ban nãy bang chủ đã đồng ý với lời khiêu chiến của Diệp Phong tiểu huynh đệ, bọn mỗ chỉ muốn làm người chứng kiến mà thôi, đảm bảo cho quyết đấu được công bằng." Trương Bá Thừa mỉm cười lắc lắc đầu: "Lẽ nào bang chủ nuốt lời? Không dám ứng chiến?"
"Hừ." Tô Chiến Thiên hừ mũi. Đến nước này chỉ còn cách giao chiến sinh tử công bằng với Diệp Phong. Bằng không danh tiếng của Lục Lâm bang tại Vân Châu sẽ xuống đến đáy. Hắn có chí nhất thống Vân Châu nên không đời nào chấp nhận việc đó.
"Tô bang chủ không có ý kiến thì bắt đầu thôi." Lôi gia tộc trưởng trầm giọng: "Nhưng ai vô can lui xa trăm thước. Ai dám nhúng tay vào tất bị ba người bọn mỗ liên thủ tru sát!"
Người đứng đầu tam đại thế lực đều là trung giai võ tông, nếu liên thủ thì trừ Tô Chiến Thiên, không ai chống được. Hai trưởng lão Lục Lâm bang cay đắng nhìn nhau, đành ngoan ngoãn lui xa, không dám có ý gì.
Tam đại cự đầu lùi xa, Tiểu Hôi leo lên tường thành, đôi mắt trong veo nhìn hai người đứng đối diện bên dưới.
"Diệp Phong huynh đệ sẽ thắng chứ? Đối thủ là lục giai võ tông đấy." Lăng Vân vừa trọng thương nhưng nhờ công hiệu thần kỳ của Sinh hóa đơn nên khôi phục gần nửa, miễn cưỡng đứng lên được.
"Mỗ nghĩ là… có. Nhất định sẽ thắng." Lý Ngọc thận trọng gật đầu.
"Diệp Phong dám khiêu chiến tất có điểm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393254/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.