"Nếu ngươi không giết Diệp Phong, dùng võ lực cướp đoạt thì nếu y trở thành người thánh địa, e rằng ngươi không thoát được đối phương báo thù…" Võ tôn đó ngừng lại, đột nhiên lại mỉm cười: "Trừ phi Diệp Phong tự nguyện tặng thì không có gì phiền hà cả."
Võ tôn còn lại cười khổ lắc đầu: "Ta mà có vũ khí như thế đời nào chịu tâm cam tình nguyện tặng người khác. Giả thiết này không bao giờ có."
Nếu ông ta là một độc hành võ tôn có lẽ sẽ mạo hiểm cưỡng đoạt Tru Thần cung, nhưng là thành viên trọng yếu của Thương gia thì phải đưa gia tộc lên hàng đầu. Đã không thể đắc tội đối phương thì nên cố gắng giao hảo, niềm ham muốn Tru Thần cung chỉ lóe lên rồi tắt.
Trong lúc trò chuyện, hai võ tôn chợt cảm thấy run lên, như bị ánh mắt ai đó nhìn trúng, không lạnh mà run. Họ cùng rùng mình nhìn nhau, đều nhận ra nét kinh hãi trong mắt đối phương.
"Cao nhân phương nào? Thương gia Thương Ngâm Thu, Thương Ngâm Đông xin mời hiện thân gặp mặt." Nếu có cao nhân theo dõi mà họ không phát giác, tu vi của đối phương khẳng định thâm bất khả trắc, nên cả hai phi thường khiêm cung.
…Quanh đó đều yên lặng, phảng phất chưa từng xảy ra chuyện gì.
Lẽ nào là ảo giác? Nhưng không thể hai người đều có ảo giác. Hà huống vừa rồi tựa hồ do đối phương cố ý phát ra, có cả ý cảnh cáo. Nhưng… cả hai chắc không đắc tội với cao thủ cỡ đó? Thật ra đối phương cảnh cáo chuyện gì?
Hai người cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393248/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.