"Tộc trưởng… đều…" Thân thể Diệp Phong run lên mãnh liệt, lửa giận và cừu hận cuồng bạo dâng lên trong lòng khiến gã cơ mồ mất trí. Gã phí tận tâm lực mới khiến thực lực của tộc nhân tăng tiến, có đủ vốn đấu với Lục Lâm bang, hy vọng trước mắt rồi lại tanh tành, làm gì có chuyện gã cam lòng.
"Tô Chiến Thiên... ngươi và cả Lục Lâm bang, ta thề sẽ khiến các ngươi bồi táng." Cổ họng gã gần như gần lên, sát ý bao trùm căn phòng.
"Diệp Phong, đừng xung động. Tộc trưởng chắc chưa chết…" Hầu thị huynh đệ cũng đi tới: "Bọn ta trên đường bỏ chạy có nghe ngóng, Lục Lâm bang bắt sống tộc trưởng và hai trưởng lão cùng mười tộc nhân rồi đưa đến tổng bộ. Thật ra huynh đệ mới là mối nguy hiểm lớn nhất với chúng."
"Ngoài ra, còn một phần tộc nhân chạy thoát qua đường sơn động, tuy không cùng lộ tuyến với bọn mỗ nhưng chắc họ đã ẩn tàng rồi. Trong thời gian ngắn, Lục Lâm bang không bắt được. Bất quá… Chí ít chúng ta cũng tổn thất một nửa tộc nhân…" Chấp sự buồn bã.
"Món nợ máu này, sớm muộn gì chúng ta cũng đòi được." Diệp Phong hít sâu mấy hơi để lãnh tĩnh lại. Tình hình chưa xấu quá mức, chỉ cần Lục Lâm bang chưa tóm được gã tất sẽ không dễ dàng giết tộc trưởng. Ngoài kia còn một toán tộc nhân chờ đợi gã, thế lực Tụ Nghĩa đường còn chưa bại lộ, gã vẫn có hy vọng lật ngược.
"Phong ca ca! Diệp Lam... trúng độc mười mấy ngày rồi không tỉnh. Làm thế nào đây?" Diệp Thi Nhi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393233/chuong-283.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.