Chát, mặt đất bị Liệt Vô Song khoét một lỗ sâu hoắm, đủ thấy uy lực của Toàn phong toản.
Liệt Vô Song kinh hãi toát mồ hôi lạnh, đó là võ kỹ gì mà dễ dàng xuyên qua hộ thể nguyên lực của y. Nếu ngọn chỉ của Diệp Phong mà nhắm vào tiểu phúc hoặc ngực thì không dễ tránh như vậy. Ngạnh tiếp? Chuẩn bị trước còn có thể đón đỡ, nhưng ban nãy nguyên lực của y đều tập trung trên tay, không còn dư lực để thi triển phòng ngự hữu hiệu. Y buộc phải thừa nhận, nếu ban nãy mà đấu sinh tử, chắc mình đã trọng thương.
"Các hạ nên nhận thua." Diệp Phong cười hì hì.
Không cần nói rõ, đối phương đường đường nhị giai võ tông, chắc chắn nhận ra vừa rỗi gã đã nương tay. Đến mức này, một cao thủ tiền bối phải nhận thua cho đúng phong độ. Truyện Sắc Hiệp - truyentop.net
"Vì sao ta phải nhận thua?" Liệt Vô Song thần sắc phức tạp, không có ý dừng tay.
"Ngươi…" Gã hơi nổi giận, Liệt Vô Song đang giở trò, một võ tông lại dùng thủ đoạn với tiểu bối, quả thật không còn thiên lý nữa.
"Bọn ta chỉ giao lưu, lúc xuất thủ còn nương tay là chuyện bình thường. Ban nãy ngươi chưa hết sức nhưng chả lẽ lão phu đã tận toàn lực? Cứ thế này mà bao lão phu nhận thua thì quá coi thường nhau." Mắt Liệt Vô Song thoáng hổ thẹn.
Lý Ngọc và Lăng Vân ở gần đó đều sững sờ, tuy biết Mộc Phong rất mạnh, có lẽ trong đẳng cấp võ sư gã không có địch thủ nhưng không ngờ gã biến thái đến mức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393231/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.