Tiếng động đùng đục vang lên, tiếp đó là tiếng hô thảm thiết. Vương Bá ôm chân phải đầm đìa máu gào lên thống khổ, máu trào ra từ kẽ tay hắn. Chân hắn có mấy vết thương sâu đến tận xương, cực kỳ thê thảm.
"Mười chiêu của ngươi e rằng không được rồi. Chi bằng thế này, ta chỉ dùng một chiêu, nếu không đánh cho ngươi quỳ xuống cầu xin thì coi như ta thua." Diệp Phong cười lạnh, quyền đầu mọc ra thứ nhận giáp lởm chởm khiến người ta lạnh mình.
Ba tráng hán được Vương Bá biến sắc, thứ giáp này chỉ riêng lực phòng ngự đủ khiến đại công tử bị thương như thế, nếu bị chủ động kích trúng thì không chỉ đơn giản như quỳ xuống cầu xin. Mà là mất mạng. Cả ba cũng nhảy ra chặn trước mặt gã.
"Thế nào? Các vị định cậy đông bắt nạt hả?" Ngữ khí lạnh lùng của gã như gió lạnh thổi qua lòng đối phương.
"Tiểu tử, báo sư môn hoặc gia môn ra. Tại Mộ Quang thành mà dám đả thương Đồ Lang bang đại công tử thì ngươi chán sống rồi." Tráng hán ngoại hiệu Hắc Hùng gầm lên.
Cả ba chỉ là sơ giai võ sư, thực lực tám lạng nửa cân với Vương Bá. Diệp Phong có thể dễ dàng đánh bại Vương Bá thì cả ba liên thủ cũng vị tất thắng được gã. Trừ phi lão bang chủ hoặc mấy trưởng lão đến đây, bằng không chẳng ai là đối thủ của gã.
Hắn bảo Diệp Phong tự báo sư môn và gia môn, kỳ thật là chuẩn bị đường xuống nước cho Vương Bá. Đối phương trẻ như vậy mà có thực lực này,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393225/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.