"Mộc Phong huynh đệ, lấy đâu ra nhiều đơn dược thế?" Lý Ngọc kinh ngạc, nhìn gã lấy ra từng lọ thuốc lớn nhỏ đủ loại, mắt tưởng rách mí.
Phẩm cấp những đơn dược này đều từ thất phẩm đến lục phẩm, có thể trực tiếp đề thăng đẳng cấp cho võ sĩ, bình thường một viên thôi cũng không dễ có, ai ngờ Diệp Phong lấy ra tận mười mấy loại, gồm mấy chục viên, thật khiến người ta phát cuồng. Có đơn dược rồi, thành viên Tụ Nghĩa xã sẽ đạt tới võ sư cảnh giới trong thời gian rất ngắn.
"Ha ha, đó đều do Tử Thanh tặng mỗ." Mấy ngày nay, quan hệ giữa Mộc Phong và Mộ Dung Tử Thanh đã truyền khắp học viện, Lý Ngọc tất nhiên có nghe. Đường đường Mộ Dung thế gia đại tiểu thư, lấy ra ngần này đơn dược thì y còn có thể hiểu được. Xem ra lời đồn cô yêu Mộc Phong là chuyện không giả.
Ánh mắt nhìn gã lập tức có thêm ý đùa cợt.
Diệp Phong trợn tròng trắng, bắt buộc phải đem Tử Thanh ra làm lá chắn, bèn bực mình trừng mắt nhìn đối phương: "Phân phối đơn dược cho các huynh đệ đáng tin của Tụ Nghĩa xã để họ nhanh chóng xung phá đến võ sư."
"Hiệu quả của những đơn dược này đều bá đạo, nếu liên tiếp sử dụng hai, ba viên thì trong hai tháng, từ cao giai võ sĩ tấn nhập võ sư không khó, nhưng như vậy thì khí hải không thể củng cố kịp, một khi tấn cấp sau này sẽ không tiến bộ được nữa." Lý Ngọc lo lắng.
"Yên tâm, chỉ cần họ nhanh chóng xung phá võ sư, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393220/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.