Trước khi lê minh đến, còn nửa canh giờ nữa, thái dương mới ló rạng.
Tứ Hải thành vốn yên tĩnh đột nhiên xôn xao, từng toán nhân mã vội vàng đi về phía thành môn.
Trong bóng tối đã có mấy chục đôi mắt quan sát chúng, ám hiệu liên tục được truyền đi, hai thân ảnh quỷ dị lướt ra cửa thành trước đại đội nhân mã này.
"Sau cùng cũng hành động sao?" Diệp Phong nằm trong nhà chợt mở bừng mắt, khẽ lẩm bẩm.
Gần khách điếm gã ở có tai mắt mai phục, gã chỉ cần theo sát động tĩnh là biết được tình thế. Tai mắt đó hơi có hành động là gã vốn đang nhắm mắt dưỡng thần biết ngay.
"Chắc không cần đến ngày mai, võ tông của ba thế lực kia sẽ tới, e rằng Lục Lâm bang dốc toàn lực cũng khó lòng mang vạn niên linh ngọc dịch đi." Diệp Phong nhảy khỏi giường, đổi sang y phục dạ hành, đồng thời đeo mặt nạ, lén ra khỏi phòng.
Đến gần thành môn, gã nhờ vào ánh trăng, thấy được phía trước có bóng người mơ hồ. Trên con đường yên lặng, đói phương phát ra tiếng thở và tiếng bước cực khẽ, nếu nhĩ lực không linh mẫn, ở ngoài mấy chục thước tất khó phát giác.
"Thanh Hổ bang chắc chọn Sát lục mộ địa làm nơi hạ thủ." Ở đó thích hợp mai phục và bao vây nhất. Diệp Phong không vội, việc này không đến lượt gã xuất thủ trước, chỉ cần ngầm giám sát đợi thời cơ là xong.
Cướp lại được vạn niên linh ngọc dịch là tốt nhất, dù không thể thì để nó rơi vào tay thế lực khác cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393214/chuong-263.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.