"Tiểu huynh đệ sao lại không giám định một phen rỗi hẵng giao dịch? Huynh đệ tuyên truyền như thế, người có lục phẩm võ kỹ sẽ không để ý. Vật này mà thật sự là thiên niên linh ngọc dịch, Tụ Bảo các nhất định sẽ tuyên truyền giúp, tin rằng sẽ có nhiều người mộ danh mà tới. Còn không phải thì các hạ có thể chọn một vật thích hợp trong số này để trao đổi, há chẳng lưỡng toàn kỳ mỹ?"
"À… cũng có lý. Nhưng mỗ nghe nói rằng bảo bối thật sự thì phí giám định rất cao, thuê một gian hàng ở đây đã tốn của mỗ không ít tinh tệ, giờ thêm phí giám định mà giao dịch bất thành thì mỗ lỗ to sao?" Diệp Phong cố ý biến mình thành một kẻ giàu xổi ki bo.
"Xem ra tiểu huynh đệ lần đầu đến Tụ Bảo các. Chỉ cần giá trị linh dịch phù hợp với tầng năm thì sẽ được giám định hoàn toàn miễn phí. Đương nhiên cơ hội chỉ có một lần."
"Vậy cứ như lão tiên sinh nói." Đối phương nói đúng điều gã muốn.
Giám định tiến hành ngay ở gian hàng của gã, chúng nhân đều muốn chứng kiến.
Lấy một giọt linh dịch xanh đậm ra, chúng nhân đều cảm giác được một luồng năng lượng kỳ dị, chỉ thế thôi cũng thấy được điểm bất phàm của linh dịch, không ít người tỏ vẻ tham lam. Bất quá tại Tụ Bảo các, không ai dám mang động, đành cố nén chút lòng tham đó xuống.
"Vật này không phải thiên niên linh ngọc dịch." Giám định sư mắt rực tinh quang, ra vẻ lạ lùng.
Chúng nhân thở phào, nấu đúng thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393210/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.