Nói thật, gã không thích nghĩ tới việc đó. Nhưng vì báo thù, nhiều vấn đề buộc gã phải giải quyết, như việc kiến lập thế lực. Gã thích khổ tu hơn, dù vất vả thế nào gã cũng vui lòng.
Gã cần một người quản lý để chia sẻ công việc. Ai thích hợp đây?
Diệp gia tộc trưởng Diệp Thừa Thiên? Ông ta là nhân tuyển không tệ nhưng tạm thời không tiện xuất hiện. Vạn nhất bị Lục Lâm bang phát hiện thì hỏng bét.
Lý Ngọc! Y quản lý rất quy củ, lại có mối hận diệt tộc với Lục Lâm bang, nhân cách của y cũng đáng tin, chỉ còn thiếu một chút rèn luyện và hỏa hậu. Bất quá mượn cơ hội này khảo nghiệm y cũng là lựa chọn không tệ.
Gã đã có quyết định nhưng việc trước mắt là cần thu gom nhiều tiền. Một thế lực muốn phát triển nhanh thì thực lực kinh tế và chiến đấu đều không thể thiếu. Cách đề cao thực lực chiến đấu thì gã đã có kế hoạch sơ qua, còn về kinh tế?
Cả một ngày, gã gần như quên tu luyện, nằm trên giường nghẫm nghĩ.
Lúc nhìn đến lọ sứ đựng vạn niên linh ngọc dịch, đột nhiên gã nảy ra một chủ ý bạo gan.
Chi bằng gã … bán vạn niên linh ngọc dịch!
Không thể mang nguyên dịch ra bán bởi quá bắt mắt, vạn nhất khiến các cường giả đỉnh cao quá lợi hại chú ý thì chút thuật dịch dung của gã sao giấu được mắt các võ tôn trở lên.
Từ cảnh giới võ tôn trở đi có thể nhận ra đặc tính linh hồn của mỗi người, dung mạo của gã cải biến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393208/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.