Rời dược cốc, Diệp Phong và Mộ Dung Tử Thanh vì không còn truy binh nên không vội lên đường. Trước đó phải chạy trốn suốt nên họ không rõ mình đang ở đâu trong Vụ Ẩn sơn mạch, đành dựa vào mặt trời nhận hướng, cắm đầu đi về phía ngoại vi ngọn núi.
Dọc đường không hề bị yêu thú quấy nhiễu, có lẽ vì Mộ Dung Tử Thanh mới tấn cấp, chưa thể hoàn toàn thu liễm khống chế khí hải khiến tam giai yêu thú biết hai người không dễ chơi, thành thử không dám làm phiền.
Chỉ là Tử mẫu hoàn vẫn đeo trên tay khiến hai người không thể xa nhau quá.
"Âu Dương gia tiếp tục phái người đến bắt học thư?" Gã hỏi.
"Chắc chắn chúng chưa bỏ cuộc, nhưng có ngươi thì ta không có gì phải lo." Mộ Dung Tử Thanh không hiểu gã giết Dâm Dục ma cơ bằng cách nào, lúc đó cô bị dâm độc xâm thực tâm trí, nhưng gã giết được cả kẻ mà chín võ sư liên thủ cũng không thắng được thì trừ võ tông, còn ai uy hiếp được cô?
Mặt cô hơi ửng lên, cười cười đáp lời.
"Hiện tại đệ chỉ hy vọng phụ thân học thư đến Vân Châu đừng có quên mang theo chìa khóa Tử mẫu hoàn." Gã không hề nể tình trừng mắt nhìn cô, dọc đường gã bị cô hí lộng không ít, chủ yếu vì bị tử hoàn khống chế.
Gã chỉ biết lắc đầu bất lực trước lời trêu đùa của cô.
"Hì hì, nếu cha không mang theo chìa khóa, ta sẽ kéo ngươi về Mộ Dung gia."
"..." Chẳng phải như thế ta sẽ thành nữ tế? Ta năm nay mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393190/chuong-239.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.