Mộ Dung Tử Thanh bĩu môi nói: "Nghe ra thì ta miễn cưỡng ngươi."
"Không miễn cưỡng, không miễn cưỡng." Gã cười hì hì, ánh mắt len qua khe hở trên những điểm tấm vải bố mỏng khoác trên mình cô. Đã coi cô là nữ nhân của mình, tất nhiên gã bớt đi nhiều cố kỵ, nhìn nữ nhân của mình là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Cô nhanh chóng nhận ra, mặt đỏ lên, giậm chân xấu hổ: "Đại dâm tặc, nhìn gì mà nhìn."
"Nhìn đâu có mang thai…" Gã lầm bẩm: "Lại không phải chưa từng nhìn…" Nhưng vì ban nãy nhìn quá vội nên gã không kịp hân thưởng, hiện giờ nhìn lén lại có phong vị khác.
Hình như thân thể tiểu ny tử này không tệ. Chép chép miệng, nụ cười tà quái của gã càng lộ rõ.
"Còn nói nữa." Thiếu nữ định xông đến đánh gã, nhưng sợ lại để lộ xuân quang nên đành đỏ mặt nằm trên giường: "Còn không may tìm cho ta một bộ y phục." Tuy hai người hiện đã cơ bản xác lập quan hệ, nhưng bảo không mặc gì trước gã thì tuyệt đối Mộ Dung tiểu thư không dám chấp nhận.
"Đệ sẽ tìm xem trong nhà có y phục nữ nhân không." Gã nhìn quanh, quả nhiên thấy trên giàn dây leo gần đó treo mấy bộ y phục sặc sỡ.
"Ta không mặc y phục của dâm phụ đó từng mặc." Mộ Dung Tử Thanh kháng nghị, ai biết được y phục đó có dính dâm độc hay không, hà huống y phục ả mặc đều hở hang, cô mặc vào thì còn mặt mũi gặp ai.
"Việc đó… khó lắm." Gã phát hiện vấn đề, gãi gãi đầu, linh cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393188/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.