Âu Dương Thiên không hổ đã già đời, thoáng nhìn là biết Mộ Dung Tử Thanh rất quan tâm đến thiếu niên đi cùng, lấy tính mạng gã ra uy hiếp, hiệu quả rất rõ ràng.
"Thiên thúc! Sao lại…" Âu Dương Lân nóng lòng, hắn bị Diệp Phong trọng thương, oán khí còn chưa tan, sao có thể dễ dàng tha cho gã.
"Câm mồm. Gia tộc đại sự và ân oán cá nhân, cái nào quan trọng hơn?" Âu Dương Thiên trầm giọng mắng.
Tuy lúc đó Diệp Phong và Mộ Dung Tử Thanh bị vây khốn nhưng nếu khiến cô dấy lên lòng quyết tử, vạn nhất xảy ra thương tổn thì e rằng sẽ kết thành cừu hận sinh tử với Mộ Dung gia. Mục đích của Âu Dương gia là thiên niên linh trì trong tay đối phương chứ không muốn kết cừu hận vô vị. Nên chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ, Âu Dương Thiên không muốn dùng võ lực với Mộ Dung Tử Thanh.
Hơn nữa hắn nói là hiện giờ thả Diệp Phong, đợi khi Mộ Dung Tử Thanh sa vào tay rồi, lại phái người ám sát gã là xong. Đương nhiên hắn không để lộ suy tính này, có thể dễ dàng trọng thương Âu Dương Lân chứng tỏ gã ít nhất cũng có thực lực cao giai võ sư mà còn trẻ như vậy, người như gã mà đắc tội rồi thì phải trảm thảo trừ căn.
Mộ Dung Tử Thanh cứng người, dù cô tin tưởng đến đâu vào thực lực của Diệp Phong cũng không mong gã thắng được hơn mười cao giai võ sư, hai người trong đó là thất giai điên phong võ sư, chỉ cách võ tông một bước nhỏ. Diệp Phong hiển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393172/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.