"Vị đồng học này tên gì?" Yến Ny mang theo Mộ Dung Tử Thanh lao đi theo Diệp Phong, gần học viện lắm rồi. Cô rất hiếu kỳ, tối nay không hiểu học sinh này tìm đâu ra ba viện binh cấp võ sư.
Tình huống ban nãy, nếu không phải võ sư thực lực cao cường e rằng không giải được khốn cảnh của Mộ Dung Tử Thanh.
"Tên không quan trọng, đằng nào chúng ta cũng không quen." Gã mỉm cười.
Yến Ny hơi kinh ngạc, ở học viện, mọi nam học viên ưu tú đều thích thể hiện trước mặt mỹ nữ. Giờ một cơ hội bằng vàng bày ra trước mắt Diệp Phong mà gã không quý trọng, ngữ khí nhẹ tênh, không hề giống đang giả đò. Dù mị lực của cô không đủ, lẽ nào cả Mộ Dung Tử Thanh mà gã cũng ngó lơ? Là ân nhân cứu mạng của cô, sau này nhất định có nhiều cơ hội thân cận, đó là cơ hội mọi nam học viên khác cầu còn không được.
"Chảng phải bây giờ chúng ta biết nhau rồi sao? Còn chưa cảm tạ ngươi cứu bọn ta." Yến Ny mỉm cười quyến rũ, muốn thử xem gã không để tâm thật sự hay giả đò.
"Không cần đa tạ, kỳ thật các vị cũng giúp tôi." Gã mỉm cười, tuy có mặt nạ che chắn nhưng ánh mắt gã trong veo, cực kỳ tự nhiên.
Học viện còn nam sinh như vậy hả? Yến Ny càng thấy hiếu kỳ, gã cũng có điểm giống với Mộc Phong, có phải không?
Cả hai nhất thời không nói gì, tiếp tục cất bước. Không lâu sau ở phía sau vang lên tiếng Tô Long gầm.
"Không xong, lại đuổi tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393141/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.