Màn đêm dần buông, ra khỏi cửa Võ Dung học viện, dòng người tan dần. Diệp Phong nhìn một vòng, đội ngũ Lục Lâm bang ở đằng trước, Tô Long quả nhiên theo sau Tô Biệt, xem ra chuẩn bị cùng vị tân thiếu chủ về Vụ Tây trấn.
Nếu Tô Long về học viện ngay trong đêm thì gã có thể giết hắn nửa đường, ngày hôm sau lại có cơ hội đánh lén Tô Biệt. Nếu hắn quay về vào hôm nay thì cơ hội ám sát Tô Biệt cũng tan. Với gã thì giết Tô Long có ý nghĩa hơn giết Tô Biệt nhiều, Tô Biệt chết cùng lắm chỉ khiến Tô Chiến Thiên đau lòng phẫn nộ chứ không lợi ích gì thực chất với gã, giết Tô Long sẽ bớt đi vô số phiền hà cho gã tại học viện.
Trên đường thông đến Vụ Tây trấn có mấy thớt nhân mã. Rõ ràng hiện tại không phải thời khắc thích hợp để động thủ. Gã vòng khỏi đường chính, nhanh chóng lướt lên, chuẩn bị tìm một nơi phục kích.
"Đáng ghét, tốc độ của y sao nhanh thế nhỉ." Mộ Dung Tử Thanh giậm chân, thấy bóng gã tan biến vào cây bụi bên đường. Tuy cô có công pháp kích phát tốc độ nhưng như thế sẽ quá bắt mắt trong đêm, Diệp Phong không thể nào không phát giác.
"Chạy nhanh thế mà con khinh xảo nữa." Yến Ny cũng tắt tiếng. Phổ thông võ giả, toàn lực lao đi tất nguyên lực tràn ra da, ban ngày dù được ánh mắng che mờ nhưng ban đêm khác nào đĩa đèn sáng. Diệp Phong không hề có động tĩnh gì đã vút vào bóng tối như u linh.
"Bám theo không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393138/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.