Sau khi lên lớp vào buổi sáng, thời gian còn lại dành cho tự do tu luyện. Học viêp cấp thấp cứ mười lăm ngày mới được phân phối đến linh địa tu luyện một lần, nên trừ lúc lên lớp đều ở lại tu luyện khu để tu luyện.
Vốn Lôi bàn tử muốn tu luyện cùng Diệp Phong nhưng từ khi gã thể hiện thực lực, y trở nên cung kính khiến gã dở khóc dở cười. Nhưng phương thức tu luyện của Diệp Phong khác hẳn khí hải tu luyện giả thông thường, không tiện cho người khác biết nên gã cự tuyệt đối phương, hơn nữa dặn rằng có việc gì cứ đến túc xá tìm.
Về túc xá, gã múa Ngũ Cầm quyền ba lần rồi lấy khí cụ luyện thể từ nguyên trạc ra, bắt đầu khổ luyện. Nguyên Thần quyết dễ dàng hấp nạp thiên địa linh khí nên thực lực của gã tăng trưởng dựa vào hiệu suất tôi luyện thân thể.
"Không đúng, nhất định có vấn đề." Diệp Phong đột nhiên đình chỉ rèn luyện, nằm trên giường trầm tư.
Khi gã chớm bước vào cảnh giới Nghĩ thần, hiệu suất hấp nạp linh khí của Ngũ Cầm quyền tăng gấp hai, ba lần trước kia nhưng hiệu suất luyện thể gần như không tăng trưởng. Xưa nay gã vẫn chú trọng rèn luyện thân thể, chuyển hóa linh khí hấp thu được thành nguyên nguyên lực, cũng có nghĩa là lĩnh ngộ Nghĩ thần rồi mà tốc độ tu luyện của gã không được nâng cao về bản chất. Phần lớn thời gian của gã không dồn vào luyện Ngũ Cầm quyền mà để luyện thể. Hiệu suất này nếu không bằng với tốc độ hấp nạp linh khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393119/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.