Tốc độ rơi của Diệp Phong lúc đo nhanh phi thường, tuy có lực ma sát giữa Chấn thiên chùy và vách đá giảm bớt nhưng sau khi rơi được bốn trăm thước thì cũng không kém gì rơi từ độ cao hai trăm thước trên không xuống. Đường kính động huyệt chừng bốn thước, muốn lọt vào chỉ có cơ hội trong một tích tắc.
Kim sí hắc vĩ điêu không hổ là tam giai yêu thú có trí tuệ, không chính diện lao vào gã mà bám sát vách mà lướt chéo đến. Nếu Diệp Phong va chạm với nó sẽ văng khỏi vị trí động huyệt, mất đi cơ hội lọt vào.
"Hảo nghiệt súc, đang cần ngươi đến giúp đây." Gã nắm chắc rồi nên nhếch môi, Chấn thiên chùy vẩy mạnh, xoay người đạp vào vách đá nghênh đón Kim sí hắc vĩ điêu.
"Vù, vù!" Kim sí hắc vĩ điêu nghi hoặc một chốc, toàn thân rực kim quang, hiển nhiên đã biểu lộ thực lực thật sự. Với ngọn trảo bén, nếu gã ngạnh tiếp, nó nắm chắc giết được gã.
Sắp va nhau thì gã nhanh nhẹn lộn người, hai tay chạm vào bàn chân, coi Chấn thiên chùy là chỗ đặt chân, đạp mạnh hai chân đầy linh xảo. Phương hướng gã nhảy tới biến đổi, còn Chấn thiên chùy rơi xuống sơn cốc.
Như ảnh tùy hình! Viên thế thân pháp lập tức được thi triển, mượn đà đạp vào Chấn thiên chùy, lách người cực nhanh trên không, tránh khỏi nguy cơ chính diện va chạm với đại điêu, lướt sát lợi trảo của nó, đến phía dưới cánh.
Lúc này chỉ còn cách động huyệt chừng ba, bốn thước, gã cũng đã rời khỏi vách đá, chốc nữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hon-nguyen-vo-ton/1393068/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.